Ngày
30/04/2019 là dịp kỷ niệm 44 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Nhân
dịp này, các tổ chức, cá nhân chống đối đã đồng loạt tuyên truyền theo hướng
phủ nhận ý nghĩa giải phóng dân tộc của cuộc chiến, đồng thời ca ngợi chế độ
Việt Nam Cộng hòa cũ là bên có “chính nghĩa” hơn.
Xe tăng quân Giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập
Như
mọi năm, dư luận phi chính thống trong dịp này chia thành hai cánh, là cánh ca
tụng Việt Nam Cộng hòa và cánh kêu gọi “hòa giải dân tộc”. Năm nay, cánh ca
tụng Việt Nam Cộng hòa chiếm ưu thế áp đảo, trong khi cánh còn lại chủ yếu tụ
quanh nhóm Nguyễn Gia Kiểng và nhóm Trương Huy San. Cả hai cánh không đưa ra
thông điệp tuyên truyền nào mới, chủ yếu chỉ nhắc lại các thông điệp mà họ dùng
hằng năm.
Nếu
xét riêng trên các đài nước ngoài phát sóng bằng tiếng Việt, có thể thấy các
bài tuyên truyền năm nay tập trung ca ngợi chế độ Việt Nam Cộng hòa cũ là bên
thịnh vượng hơn, có “chính nghĩa” hơn, qua đó phủ nhận ý nghĩa giải phóng dân
tộc của cuộc chiến. Để đưa ra thông điệp này, họ chủ yếu dùng 2 lập luận.
Thứ
nhất, họ so sánh điều kiện sống thời Việt Nam Cộng hòa với điều kiện sống của
cả nước sau thống nhất, để khẳng định rằng chế độ này ưu việt hơn. Có 5 thành
tựu của chế độ VNCH được họ đem ra so sánh. Một, là “nền dân chủ đa đảng”,
“pháp quyền”, “có khuynh hướng kỹ trị”. Hai, là “xã hội dân sự” phát triển, với
việc dân chúng được tự do thành lập các hiệp hội và công đoàn độc lập, tự do ra
báo, tự do biểu tình…Ba, là mô hình kinh tế thị trường, kèm theo các con số về
mức tăng trưởng kinh tế, mức sản lượng hằng năm, và ảnh chụp đường phố có nhiều
xe hơi… Bốn, là chất lượng giáo dục. Năm, là những thành tựu văn hóa như văn
chương, âm nhạc, thời trang.
Để
thực hiện phép so sánh giữa hai miền Nam – Bắc, BBC viết bài có tựa đề “Sau năm
1975, cả nước Việt Nam đói nặng”, nhằm tạo ấn tượng rằng miền Bắc thắng lợi
trong chiến tranh, nhưng đã thua trong việc quản trị đất nước vào thời bình.
Thứ
hai, họ viện một số lý do để biện hộ cho thất bại của chế độ VNCH trong chiến
tranh. Chẳng hạn, có bài nói miền Bắc thắng là do được Trung Quốc và Liên Xô hỗ
trợ, còn miền Nam thua là do “bị đồng minh Mỹ bỏ rơi”; có bài nói miền Bắc
thắng do “toàn trị”, “tuyên truyền dối trá”…
Ngoài
hướng tuyên truyền chính vừa nêu, giới chống đối cũng khai thác các mâu thuẫn
giữa các “thương bệnh binh VNCH” với chế độ, thông qua việc nhắc lại chuyện
“thuyền nhân”, chuyện các trại cải tạo, hoặc đưa tin về vụ Nguyễn Văn Diệu Linh
kêu “bị đánh”.
Sau
khi xem xét vấn đề, chúng tôi nghĩ các fan cuồng của chế độ VNCH nên sống thực
tế hơn. Nếu VNCH có “nền dân chủ đa đảng” và “pháp quyền”, thì tổng thống
Nguyễn Văn Thiệu đã không lên ngôi bằng cách ám sát tổng thống Ngô Đình Diệm.
Nếu VNCH có quyền tự do tôn giáo, tự do lập hội, thì đã không có chính sách
thiên vị người Công giáo và chiến dịch đàn áp Phật giáo, khiến ông Thích Quảng
Đức tự thiêu. Về quyền tự do báo chí, chỉ trong 1 năm rưỡi tính từ đầu năm
1970, VNCH đã tiến hành 660 vụ tịch thu đối với nhật báo và 295 vụ đối với báo
định kỳ. Riêng tháng 06/1971 có đến 75 vụ và không ngày nào là không có tịch
thu báo.
Vậy
vì sao kinh tế VNCH phát triển? Wikipedia đã trích lời Đặng Phong và William J.
Lederer, để chỉ ra một góc khuất của vấn đề này, như sau:
Chế
độ VNCH giàu, đó là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, họ không giàu nhờ sản
xuất và sáng tạo, mà giàu nhờ làm lính đánh thuê cho Mỹ - một việc vừa không
lấy gì làm cao đẹp, vừa góp phần gây ra thảm kịch của nhiều gia đình Việt Nam
trong chiến tranh. Chất lượng của nền giáo dục VNCH là điều không thể phủ nhận,
nhưng ta cần lưu ý rằng đó là di sản của nền giáo dục Pháp, chứ không phải của
chế độ VNCH. Tương tự, cần lưu ý rằng di sản âm nhạc của VNCH không nằm ở những
bài hát ca ngợi chế độ, mà đến từ những nhạc sĩ như Phạm Duy hay Trịnh Công
Sơn, vốn có tư tưởng phản chiến.
Có
ít nhất 3 lý do khiến nhiều nhóm “dân chửi” trong nước lưu luyến chế độ VNCH.
Thứ nhất, họ ngày càng lệ thuộc vào tiền tài trợ của các nhóm cờ vàng hải
ngoại. Thứ hai, tương lai của họ tối đen, khiến họ có khuynh hướng dựa dẫm vào
hào quang trong quá khứ. Thứ ba, những bức ảnh ca ngợi sự giàu có của chế độ cũ
không phải không có sức thuyết phục với nhiều bạn trẻ thiếu hiểu biết, lười tìm
hiểu ở Việt Nam.
Tuy
nhiên, khi chọn một chế độ lệ thuộc, tham nhũng, phản dân chủ và thua cuộc làm
thần tượng, họ không tránh khỏi lặp lại thất bại của tiền nhân, do không rút ra
được bài học, cũng không nhìn thấy những điều mới.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét