...BIỂN ĐÔNG LẠI CĂNG THẲNG - CẨN TRỌNG TRƯỚC NHỮNG LỜI LẼ KÍCH ĐỘNG BIỂU TÌNH


Mấy ngày qua, tình hình biển Đông căng thẳng trở lại khi mà nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc đã có hành vi vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía Nam Biển Đông. Lợi dụng vấn đề này, nhiều đối tượng đã kích động người dân khiếu kiện, biểu tinh chống chính quyền.


Một tàu hải cảnh của Trung Quốc trên Biển Đông
Ngay sau khi Trung Quốc vi phạm chủ quyền biển Đông, ngày 19/7 vừa qua, người phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng đã có những phát biểu liên quan: “Đây là vùng biển hoàn toàn của Việt Nam, được xác định theo đúng các quy định của Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 mà Việt Nam và Trung Quốc đều là thành viên”.
Phía Việt Nam cũng đã nhiều lần trao công hàm phản đối lần với phía Trung Quốc ở các kênh khác nhau đề nghị chấm dứt ngay các hành vi vi phạm, rút toàn bộ tàu ra khỏi vùng biển Việt Nam. Đồng thời, đề nghị phía Trung Quốc tôn trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam vì quan hệ hai nước và ổn định, hòa bình ở khu vực.
Ngoài ra, các lực lượng chức năng trên biển của Việt Nam cũng đã tiếp tục triển khai nhiều biện pháp phù hợp thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán một cách hòa bình, đúng pháp luật nhằm bảo vệ vùng biển Việt Nam.
Liên quan đến vấn đề này, Chính quyền ông Donal Trump cũng tỏ ra quan ngại trước 'sự áp bức' của Trung Quốc ở Biển Đông. Ngày 20/7, theo Bộ Ngoại giao Mỹ, Ngoại trưởng Mike Pompeo khẳng định: “Việc Trung Quốc cải tạo và quân sự hóa các tiền đồn đang tranh chấp ở Biển Đông, bên cạnh những nỗ lực khác nhằm tuyên bố chủ quyền bất hợp pháp trên Biển Đông, trong đó có việc sử dụng dân quân biển để gây sức ép, cưỡng chế và đe dọa các quốc gia khác, đang làm suy yếu hòa bình và ổn định của khu vực”.
Lợi dụng sự căng thẳng trên biển Đông thời gian qua, cộng với việc Mỹ có quan điểm ủng hộ Việt Nam trong giải quyết vấn đề biển Đông, nhiều đối tượng đã kích động người dân biểu tình chống Trung Quốc. Trong đó đáng chú ý là trường hợp của Nguyễn Văn Đài. Trên trang facebook cá nhân của mình, Nguyễn Văn Đài viết: “Hoa Kỳ đã đứng về phía Nhân dân VN để lên án đanh thép Trung cộng xâm phạm bãi Tư Chính. Chần chừ gì nữa, Nhân dân Việt Nam phải đứng lên để chống cả Trung cộng lẫn Việt cộng. Cả thế giới sẽ ủng hộ Nhân dân VN đòi tự do, dân chủ và bảo vệ chủ quyền quốc gia”.

Nguyễn Văn Đài kích động biểu tình

Trong khi Chính phủ đang tăng cường các biện pháp hòa bình, nhất là việc kêu gọi sự ủng hộ của các nước trong giải quyết tranh chấp trên biển Đông, thì một số nhà dân chủ lại ra sức đưa ra các lời lẽ xuyên tạc cho rằng Việt Nam “nhu nhược” trước sức ép của Trung Quốc, từ đó, kêu gọi quần chúng nhân dân đứng lên biểu tình.
Hiệu quả của các cuộc biểu tình thì chẳng thấy đâu nhưng hậu quả mang lại thì nhiều. Điều này đã được chứng minh từ các cuộc biểu tình nói chung và biểu tình chống Trung Quốc những lần trước. Nhân dân thì trở thành tay sai của đám dân chủ, còn trong đám kích động biểu tình kia thì nhiều người đang phải chịu những hình phạt thích đáng của pháp luật.
Và cũng có lẽ nhiều người đã hiểu được bản chất của các cuộc biểu tình nên phần lớn trong số họ thờ ơ trước những lời lẽ kích động đó.  
Trong bất cuộc căng thẳng trên biển Đông lần nào, Việt Nam luôn muốn giải quyết bằng biện pháp hòa bình. Không phải họ là nước lớn nên mình sợ họ, mà là chúng ta đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh cam go, quyết liệt, với nhiều sự hi sinh bằng xương máu của cha ông ta. Chính vì vậy, hơn bất kỳ quốc gia nào hết, chúng ta muốn hòa bình. Vì thế cho nên, những lời lẽ kích động biểu tình chẳng khác nào là kích động chiến tranh nên cần phải được lên án.

...CÁCH HÀNH XỬ ĐÚNG ĐẮN CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM TRƯỚC NHỮNG DIỄN BIẾN TẠI BÃI TƯ CHÍNH


Trước những hành động gây hấn trắng trợn trên Biển Đông, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng chính thức bằng công hàm gửi tới Bộ Ngoại giao Trung Quốc, yêu cầu nước này phải rút toàn bộ tàu ra khỏi vùng lãnh hải chủ quyền của Việt Nam.


Việc Trung Quốc hành động ngang ngược, bất chấp luật pháp, xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên biển Đông là điều không thể chấp nhận được. Người dân Việt Nam chân chính ai cũng muốn đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình để bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng. Không ai là không yêu Tổ quốc, nhưng điều quan trọng là chúng ta bảo vệ Tổ quốc như thế nào và thái độ ứng xử của chúng ta ra sao trước những thông tin về vấn đề trên là điều thật sực đáng bàn.

Trước những diễn biến trên Bãi Tư Chính, một số người vẫn đang cho rằng, chúng ta cần phải sử dụng biện pháp quân sự, cần “sống mái, quyết chiến với Trung Quốc một phen”, hay như “phải dạy cho Trung Quốc một bài học”. Cái hào khí đó thật đáng quý. Nhưng liệu rằng biện pháp quân sự đã là sự lựa chọn đúng đắn và cần thiết vào lúc này. Trung Quốc đang cố tình khiêu khích Việt Nam trên biển Đông, không chỉ ở vụ việc diễn ra tại Bãi Tư Chính mà điều đó còn đang xảy ra tại nhiều khu vực khác nữa trên Biển Đông. Ý đồ của Trung Quốc là nếu Việt Nam không giữ được bình tĩnh, sử dụng biện pháp quân sự thì ngay lập tức Trung Quốc sẽ “lu loa” Việt Nam cố tình khiêu khích, gây hấn và triển khai các phương tiện quân sự rầm rộ, từ đó thừa cơ tiến hành các biện pháp quân sự trên Biển Đông.

Và như vậy, với những hành động ngoại giao và thực tế giải quyết vấn đề tại bãi Tư Chính trong những ngày qua mà Việt Nam đang thực hiện thì theo nhận định của nhiều chuyên gia trong và ngoài nước thì Việt Nam đã có những bước đi khôn ngoan trong việc giải quyết vấn đề trên. Trước phản ứng của Việt Nam trên trường quốc tế, trong tuyên bố được phát đi ngày 20/7, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Morgan Ortagus nhấn mạnh: “Các hành động của Trung Quốc trong những ngày gần đây là sự cản trở cáchoạt động khai thác và sản xuất dầu khí đã có từ lâu của Việt Nam. Các hoạt độngkhiêu khích lặp đi lặp lại của Trung Quốc nhắm vào các hoạt động khai thác vàthăm dò dầu khí xa bờ của các bên liên quan đã đe dọa an ninh năng lượng của khuvực và phá hoại một thị trường năng lượng tự do, rộng mở ở Ấn Độ Dương - TháiBình Dương. Washington cũng nhấn mạnh các hành động của Trung Quốc trong thờigian gần đây như cải tạo và quân sự hóa các thực thể chiếm đóng trái phép, sử dụnglực lượng dân quân biển để bắt nạt, cưỡng ép và đe dọa các quốc gia khác làhành động phá hoại hòa bình, an ninh của khu vực. Mỹ kiên quyết phản đối mạnh mẽcác hành động cưỡng ép và bắt nạt được thực hiện bởi bất kỳ bên nào tuyên bố chủquyền. Trung Quốc nên ngừng ngay các thói bắt nạt nước khác và kiềm chế, tránhcác hành động mang tính khiêu khích và gây bất ổn khu vực".

Với quan điểm nhất quan trong giải quyết vấn đề đang diễn ra trên bãi Tư Chính, nhà ngoại giao của Việt Nam cũng đã khẳng định: Việt Nam yêu cầu Trung Quốc tôn trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam vì quan hệ hai nước và ổn định, hòa bình ở khu vực. Các lực lượng chức năng trên biển của Việt Nam tiếp tục triển khai nhiều biện pháp phù hợp thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán một cách hòa bình, đúng pháp luật nhằm bảo vệ vùng biển Việt Nam.

Tuy nhiên, đâu đó trong xã hội vẫn có người lại cho rằng, cần đi biểu tình phản đối Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền. Thế nhưng liệu các cuộc biểu tình tự phát có đủ sức khiến Trung Quốc run sợ. Hay đi biểu tình lại chỉ tạo thêm cơ hội cho một số phần tử chống đối, thù địch Nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước lợi dụng “trục lợi”. Cần biết rằng hiện nay, những phần tử chống phá đang cố tình lợi dụng lòng yêu nước để kích động nhân dân dưới danh nghĩa phản đối Trung Quốc rồi tìm cách hô hào, kích động Nhà nước “nhu nhược”, chuyển từ biểu tình phản đối Trung Quốc sang thành biểu tình chống Nhà nước, gây mất ổn định xã hội.

Và khi xã hội bất ổn, nền chính trị trong nước không được giữ vững thì làm sao Nhà nước lại có thể yên tâm “đối phó” với Trung Quốc, làm sao phát huy được sức mạnh tổng hợp của dân tộc để bảo vệ chủ quyền. Nếu chúng ta không tỉnh táo thì chúng ta đã tự làm yếu mình trong cuộc đối đầu với Trung Quốc.

Mỗi người dân Việt Nam hãy yêu nước bằng trái tin nóng và cái đầu lạnh, đừng để lòng yêu nước của chúng ta bị những kẻ xấu lợi dụng.

...KIÊN QUYẾT, KHÔN KHÉO BẢO VỆ CHỦ QUYỀN TRÊN BIỂN


Khôn khéo, kiên quyết bảo vệ quyền chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông!
Bảo vệ được chủ quyền, quyền chủ quyền trước một thế lực mạnh đòi hỏi phải bản lĩnh, trí tuệ…

Nhà dàn DK1
Việt Nam chính nghĩa và hành động đúng Luật…
Tuần qua, dư luận đã xôn xao, bất bình vụ việc nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc đã có hành vi vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía Nam biển Đông mà cụ thể là tại bãi Tư Chính của Việt Nam.
Thực tế không phủ nhận là không chỉ với Trung Quốc mà chúng ta đã có sự tranh chấp chủ quyền, quyền chủ quyền với các quốc gia khác trên Biển Đông như Philipines, Malaysia…Tuy nhiên, Việt Nam đã khẳng định: “ Khu vực các nhà giàn DK1 trên các bãi cạn Phúc Tần, Phúc Nguyên, Tư Chính, Quế Đường, Vũng Mây, Huyền Trân nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, không thuộc quần đảo Trường Sa, hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam, không có tranh chấp với bất kỳ quốc gia nào”.
Cơ sở pháp lý để chúng ta khẳng định là tuân thủ theo Luật biển quốc tế năm 1982 (UNCLOS) mà Việt Nam và Trung Quốc…đã ký kết, thì các vùng nói trên đều nắm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam vì nó cách Đường cơ sở của Việt Nam chưa đến 200 hải lý.
Lưu ý rằng, Trung Quốc phê chuẩn UNCLOS khi bị Mỹ ép trong vụ khủng hoảng Đài Loan, khi mà Trung Quốc chưa đủ khả năng hung hăng để vạch ra đường “lưỡi bò”. Và khi trỗi dậy, máu bành trướng nổi lên họ tùy tiện ngang ngược vạch ra đường lưỡi bò nuốt trọn quần đảo Trường Sa và cả khu vực nhà dàn DK1 của chúng ta.
Ngày 13/5/2015 Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ David Shear nói trong phiên điều trần tại Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ rằng, Việt Nam đang có 48 điểm đóng quân ở Trường Sa…Thực sự, Việt Nam đang đóng giữ 9 đảo và 12 đá, bãi (đảo chìm) ở Trường Sa, với 33 điểm đóng quân.
Vậy ông David Shear đếm sai? Ông ta không đếm sai, mà đã tính cả 15 nhà giàn DK1 ở thềm lục địa phía Nam Việt Nam vào số cơ sở của Việt Nam ở Trường Sa.
Điều đó cho thấy, Mỹ cũng cho rằng khu vực các bãi cạn Phúc Tần, Phúc Nguyên, Tư Chính, Quế Đường, Vũng Mây, Huyền Trân thuộc quần đảo Trường Sa.
Như vậy, một vùng biển rộng lớn thuộc chủ quyền Việt Nam đã bị Mỹ coi là vùng có tranh chấp. Đây là điều hợp với mong muốn của Trung Quốc, có lợi cho Trung Quốc trong ý đồ cậy mạnh “biến vùng không tranh chấp thành vùng có tranh chấp” để xâm hại và chiếm đoạt chủ quyền, quyền chủ quyền của các quốc gia nhỏ yếu trên Biển Đông.
Và không biết ý đồ của Mỹ là gì trong chuyện này nhưng vô cùng nguy hại, nguy hiểm cho an ninh chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông.
Tuyên bố này của Mỹ chẳng khác nào họ đã đặt một “quả bom” vào cuộc tranh chấp Việt Nam-Trung Quốc trên Biển Đông, kích hoạt nó nổ bất cứ lúc nào.
Trong những ngày qua có sự đụng độ giữa lực lượng thực thi pháp luật Việt Nam trên biển với hành vi vi phạm của Trung Quốc trong khu vực thềm lục địa Việt Nam, chúng ta rất cảm ơn Bộ NG Mỹ đã lên án Trung Quốc, nhưng người dân Việt Nam mong muốn Mỹ lên án Trung Quốc trọng tâm, trọng điểm hơn, coi đó là hành vi vi phạm QUYỀN CHỦ QUYỀN của Việt Nam.
Khôn khéo và kiên quyết…
Thực tế là các nhà giàn DK1 tại các khu vực nói trên luôn bị Trung Quốc nhòm ngó gần 3 thập kỷ nay. Lúc đó việc ngăn chăn và bảo vệ được giao cho lực lượng Hải quân Việt Nam. Tất nhiên, kết quả thì…chẳng nói cũng biết, không chỉ bảo vệ tốt mà công tác xây dựng cũng phát triển mạnh.
Khi chúng ta lớn mạnh hơn, chúng ta xây dựng Luật biển Việt Nam và lực lượng Cảnh sát biển chuyên trách để thực thi Luật pháp Việt Nam trên biển trên cơ sở UNCLOS. Và đã đến lúc việc thực thi pháp luật Việt Nam trên biển là chức năng, nhiệm vụ thường xuyên của CSB Việt Nam.
Luật biển Việt Nam và Cảnh sát biển Việt Nam là ý chí chính trị của Việt Nam trong việc bảo vệ, thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam trên biển dựa trên sức mạnh của toàn dân tộc và sức mạnh của lực lượng vũ trang mà Hải quân, không quân là nòng cốt.
Trên Biển Đông có tranh chấp, chúng ta không tuyên bố “làn ranh đỏ”, nhưng sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan năm 2014 và nay tại khu vực bãi Tư Chính trước hành vi vi phạm của Trung Quốc đã chứng tỏ một điều: “Chủ quyền và quyền chủ quyền chính đáng của Việt Nam trên Biển Đông là bất khả xâm phạm. Việt Nam kiên quyết và sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ điều thiêng liêng đó khi cần thiết. Đó là nguyên tắc “bất di bất dịch”.
Tại những khu vực tranh chấp, Việt Nam thực hiện giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình theo nguyên tắc “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.
Thật đáng tiếc, việc ngăn chặn, bảo vệ quyền chủ quyền của Việt Nam trong khu vực bãi Tư Chính mấy ngày qua, lợi dụng báo chí Việt Nam không đưa tin, các trang tin nước ngoài, mạng XH chia sẻ những tin tức xuyên tạc, bịa đặt vu cáo nhằm vào chính quyền, quân đội CSB Việt Nam.
Họ cho rằng chính quyền Việt Nam “bưng bít tin tức”, quân đội, hải quân CSB “bán đảo cho Trung Quốc”, “hèn với giặc”…Không chỉ thế, họ còn khiêu khích, chia rẽ mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, kích động chiến tranh giữa 2 nước…khiến cho một số người nhẹ dạ cả tin…
Báo chí truyền thông tuyên truyền của Việt Nam luôn dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước phục vụ cho chính sách đối nội, đối ngoại của Nhà nước. Ngoài chức năng thông tin, tuyên truyền, báo chí Việt Nam còn là một mặt trận, một mũi tấn công trong công cuộc bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc…
Vì thế, hoạt động của báo chí như thế nào, đăng hay không đăng những tin tức nhạy cảm cấp nhà nước lúc nào, phải nằm trong mưu kế, sách lược và sự chỉ đạo thống nhất để tạo ra sức mạnh tổng hợp của quốc gia.
Thực tế mấy ngày qua, trên khu vực bãi Tư Chính việc CSB Việt Nam đã và đang thực thi pháp luật của Việt Nam. Đây không phải là tranh chấp mà đưa tin rùm beng để tranh thủ sự ủng hộ quốc tế, mà đây, chúng ta ngăn chặn hành vi vi phạm quyền chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc trên biển, hành động không cần phải giải thích…
Chưa có lúc nào đất nước ta mạnh và bình yên như hôm nay. Gần 3 thập kỹ qua, Tổ quốc đã vươn tới Trường Sa, những giàn khoan mọc lên trong thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế, đó là nhờ sự khôn khéo nhưng kiên quyết, bản lĩnh và trí tuệ của những người lính canh biển.Chúc người lính biển của chúng ta bản lĩnh trí tuệ, khôn khéo nhưng kiên quyết, kiên quyết nhưng khôn khéo để bảo vệ chủ quyền nhưng giữ vững hòa bình. Đằng sau các Anh đã có một điểm tựa vững chắc là đất liền, là dân tộc Việt Nam yêu hòa bình nhưng không sợ bất cứ kẻ thù nào.

...VÌ SAO VIỆT NAM CHƯA NỔ SÚNG TRƯỚC HÀNH VI NGANG NGƯỢC CỦA TRUNG QUỐC TẠI BÃI TƯ CHÍNH


Mấy ngày qua tình hình biển Đông nóng hơn bao giờ hết bởi có thông tin cuộc đụng độ giữa tàu Việt và tàu Trung Quốc ở bãi Tư Chính đã được một số kẻ xuyên tạc. Chúng tung những tin giả mạo “Trung Quốc đưa tàu thăm dò xuống bãi Tư Chính, xảy ra xung đột lớn”, “Dân quân biển Trung Quốc ồ ạt tiến đến Tư Chính với hộ tống của tàu khủng” làm nhiều chiến sĩ của Việt Nam hi sinh khi làm nhiệm vụ trên biển. Chúng kịch liệt lên án báo chí chính thống “im lặng” không dám đưa tin về lực lượng hải quân ta bị hải quân Trung Quốc “tấn công”, Thậm chí, chúng còn vu cáo “nhà cầm quyền Việt Nam hèn nhát, bưng bít thông tin”… Vậy Việt Nam có nên nổ súng để giành chủ quyền?

Tàu hải cảnh số hiệu 3901 trọng tải 12.000 tấn của Trung Quốc, một trong các tàu tham gia hộ tống tàu khảo sát Trung Quốc xâm phạm vùng biển Việt Nam

Bãi Tư Chính là khu vực giàu năng lượng và là tâm điểm của các vụ căng thẳng hàng hải giữa Trung Quốc và Việt Nam. Trong khi Trung Quốc luôn tìm mọi cách ngăn chặn Việt Nam tiến hành thăm dò trong khu vực mà Trung Quốc coi là đang tranh chấp này. Hiện ngoài khơi bãi Tư Chính của Việt Nam – nơi giàn khoan dầu Hakuryu 5 của Nhật Bản đã bắt đầu hoạt động khoan vào ngày 12/5 theo hợp đồng với hãng Rosneft Vietnam B.V. Bên cạnh đó còn có chân đế giàn khoan 14.000 tấn của tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) đang hoạt động.
Hành động khẳng định bãi Tư Chính thuộc chủ quyền của Việt Nam khiến Trung Quốc tức tối. Bắc Kinh đã cho tàu khảo sát Haiyang Dizhi 8 tiến vào khu vực bãi Tư Chính, con tàu này được hộ tống bởi một số tàu cảnh sát biển Trung Quốc. Nhằm mục đích ngăn chặn việc khai thác dầu của Việt Nam.
Sự kiện lần này cho thấy Trung Quốc đang thể hiện rõ dã tâm độc chiếm biển Đông của mình khi cố tình vi phạm Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC). Tuy nhiên, không vì hành động ngang ngược của Bắc Kinh mà Hà Nội nhượng bộ. Trong khi Bộ Ngoại giao Việt Nam liên tục lên tiếng khẳng định sẽ kiên quyết “chống lại hành vi vi phạm” của Trung Quốc trên Biển Đông, thì lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam đã ngày đêm chiến đấu để bảo vệ chủ quyền.
Tuy nhiên, trong cộng đồng những người Việt Nam ở Việt Nam và Việt Nam ở nước ngoài lại xuất hiện không ít “anh hùng bàn phím” cho rằng Việt Nam “hèn với giặc, ác với dân không chịu nổ súng xử lý Trung Quốc như các cường quốc khác” hay “tại sao Việt Nam không nổ súng?”. Mục đích của những kẻ này thì quá rõ, kết quả cuối cùng là có những cuộc biểu tình, bạo loạn gây ảnh hưởng xấu đến tình hình chính trị của đất nước hoặc làm căng thẳng thêm quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc, từng bước biến Việt Nam thành quốc gia bị cô lập.
Cần phải khẳng định rằng quan điểm nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong vấn đề biển Đông luôn là “giải quyết bằng biện pháp hoà bình, trên cơ sở tôn trọng tuyệt đối luật pháp quốc tế”. Các tổ chức quốc tế, các quốc gia nước ngoài cũng từng lên tiếng ủng hộ tuyệt đối quan điểm giải quyết này của Việt Nam. Trên thực tế, Việt Nam chứng minh được chủ quyền của quốc gia; chứng minh được biện pháp đấu tranh bảo vệ chủ quyền của mình là phù hợp với luật pháp quốc tế. Nên, đây là lý do chính yếu mà hầu hết các quốc gia khác đều lên tiếng ủng hộ Việt Nam mà không hề ủng hộ Trung Quốc.
Có thể thấy, nếu Việt Nam nổ súng trước sẽ sập bẫy của Trung Quốc. Khi ấy, bãi Tư Chính sẽ trở thành nơi tranh chấp quân sự. Trung Quốc sẽ diện cớ này mà gây hấn, điều động lực lượng đến gây chiến. Và như thế sẽ làm khơi mào cuộc chiến tranh.
Trong cuộc chiến để bảo vệ chủ quyền, chúng ta không thể chỉ “đơn thuần” bằng “tiếng súng” mà cần “đấu tranh không khói đạn” một cách khéo léo. Khéo léo là để bảo vệ chính sự ổn định, sự phát triển của quốc gia. Đừng để sự nóng giận làm chúng ta tự đánh mất sức mạnh quốc gia, đừng để chúng ta tự đẩy mình vào thế bị làm khó.
Là một người Việt Nam, chúng ta đều cảm thấy ấm ức trước những hành động ngang ngược của Trung Quốc, nhưng cần bình tĩnh bởi Đảng, Nhà nước ta đang cố gắng tìm mọi cách giải quyết vấn đề này bằng phương pháp hòa bình và đang nhận được sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Không “nổ súng” không phải là vì “hèn nhát” mà là vì mong muốn không xảy ra chiến tranh. Như thế hậu quả sẽ vô cùng nặng nề!!!

...Lên án Trung Quốc nhưng cần tỉnh táo đừng để kẻ xấu lợi dụng vấn đề Biển Đông hướng lái dư luận


Ngày 19/7, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị bình luận về phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 17/7 liên quan đến diễn biến ở khu vực Biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nhấn mạnh:

"Trong những ngày qua, nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc đã có hành vi vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía nam Biển Đông. Đây là vùng biển hoàn toàn của Việt Nam, được xác định theo đúng các quy định của Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) 1982 mà Việt Nam và Trung Quốc đều là thành viên".

                Tàu Hải Dương địa chất 8 của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam

Cũng theo bà Hằng, Việt Nam đã tiếp xúc nhiều lần với phía Trung Quốc ở các kênh khác nhau, trao công hàm phản đối, kiên quyết yêu cầu chấm dứt ngay các hành vi vi phạm, rút toàn bộ tàu ra khỏi vùng biển Việt Nam; tôn trọng quyền chủquyền, quyền tài phán của Việt Nam vì quan hệ hai nước và ổn định, hòa bình ởkhu vực.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam một lần nữa khẳng định, lập trường nhất quán của Việt Nam là kiên quyết, kiên trì đấu tranh bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế, UNCLOS 1982 trước bất cứ hành vi nào xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam trên các vùng biển được xác định phù hợp với UNCLOS 1982.

Như vậy, liên quan đến những diễn biến phức tạp ở Biển Đông những ngày qua, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có tuyên bố chính thức, cứng rắn khẳng định lập trường của Việt Nam và lên án các hành vi xâm phạm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc.

Những ngày qua, báo chí quốc tế đã đưa tin về sự xuất hiện của tàu Hải Dươngđịa chất bát hào (Hai Yang Di Zhi Ba Hao, tức tàu Hải Dương địa chất 8) tại khu vực Tư Chính, thuộc chủ quyền của Việt Nam. Thông tin xuất phát từ những cập nhật của GS Ryan Martinson của Học viện Chiến tranh hải quân Mỹ trên trang Twitter cá nhân từ ngày 10/7. Theo vị chuyên gia của Viện Nghiên cứu hàng hải Trung Quốc khẳng định Hải Dương địa chất 8 đã thực hiện một hoạt động thăm dò địa chất ở vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, thuộc vùng nước ngay phía tây quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Cũng theo GS Martinson, các tàu dân quân của Trung Quốc cũng tham gia hộ tống cho hoạt động thăm dò của con tàu trên.

Lợi dụng thông tin trên, một số người đã đưa ra những thông tin xuyên tạc và cho rằng, Đảng, Nhà nước và chính phủ Việt Nam đã không có một động thái nào để bảo vệ chủ quyền của mình, làm ngơ trước hành động xâm lược của Trung Quốc,... Chúng còn tuyên truyền rằng, các cơ quan báo chí của Nhà nước đã được chỉ đạo là không đưa tin để nhằm “bịt miệng người dân”... Điều này đã khiến một bộ phận dư luận lo lắng, hoài nghi và có những phát ngôn không đúng bản chất của vấn đề.

Về khu vực Tư Chính - Vũng Mây, các báo cáo quốc tế đều cho rằng khu vực này hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam. Vùng biển này đã được xác định bởi Tuyên bố Chính phủ Cộng hòa XHCN Việt Nam tháng 5/1977 và được khẳng định trong luật Biển Việt Nam 2012.

Ngày 19/5/1992, Phái đoàn Việt Nam tại Liên Hợp quốc đã yêu cầu tổ chức này phân phát công hàm của Việt Nam tới các nước thành viên khẳng định Tư Chính nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và trên thềm lục địa kéo dài tự nhiên từ lãnh thổđất liền Việt Nam, và không phải trên thềm lục địa Trường Sa.

Việt Nam cũng cùng với Malaysia đệ trình hồ sơ chung về ranh giới thềm lục địa kéo dài ngoài 200 hải lý từ lãnh thổ đất liền bao gồm cả Tư Chính lên Ủy ban ranh giới thềm lục địa của LHQ ngày 7/5/2009, trước thời hạn cuối cùng mà Công ước Luật biển yêu cầu các nước thành viên thực hiện ngày 13/5/2009.

Ở một góc độ khác, khu vực Tư Chính cách đảo Hải Nam Trung Quốc hơn 600 hải lý, tức gấp 3 lần vùng đặc quyền kinh tế Trung Quốc nên khó có thể biện minh là vùng biển thuộc Trung Quốc. Địa hình Thềm lục địa khu vực này cho phép Việt Nam được quyền mở rộng ngoài 200 hải lý đến vị trí mà Ủy ban Ranh giới thềm lục địa khuyến nghị.

Trung Quốc đưa ra những lập luận ngụy biện, xem Tư Chính là một phần của "quần đảo Nam Sa" (tên Trung Quốc gọi quần đảo Trường Sa của Việt Nam) thuộc "chủ quyền bất khả xâm phạm" của họ. Nhưng lập luận ngụy biện này hoàn toàn trái ngược với những quy định của UNCLOS 1982, đặc biệt đã bị phán quyết Tòa Trọng tài quốc tế The Haye năm 2016 (được thành lập theo phụ lục VII của UNCLOS 1982) bác bỏ.

Chiếu theo Công ước Luật biển, bãi Tư Chính hay bãi ngầm Tư Chính, một cụm san hô ở phía nam Biển Đông, nằm trong thềm lục địa Việt Nam. Thực chất, Trung Quốc đang âm mưu biến khu vực bãi Tư Chính thuộc thềm lục địa Việt Nam (được công nhận chiếu theo UNCLOS 1982) thành khu vực tranh chấp ở quầnđảo Trường Sa.

Theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, các lực lượng chức năng trên biển của Việt Nam tiếp tục triển khai nhiều biện pháp phù hợp thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán một cách hòa bình, đúng pháp luật nhằm bảo vệ vùng biển Việt Nam. Rõ ràng, Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam không làm ngơ trước các hành vi xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc và cũng không “bịt miệng người dân” như một số luận điệu tuyên truyền. Chúng ta lên án hành vi xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc nhưng cần phải tỉnh táo để phân biệt rõ đúng - sai, phải -  trái, tránh để những kẻ xấu lợi dụng xuyên tạc, “dắt mũi”.

...Biển Đông và mưu đồ của Trung Quốc


Những hoạt động trong vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam của nhóm tàu Haiyang Dizhi 8 (Hải Dương Địa Chất 8, tàu thăm dò địa chất) của Trung Quốc một lần nữa cho thấy mưu đồ “độc chiếm Biển Đông” và trở thành “cường quốc biển” trong tương lai gần của quốc gia này. Hành vi trên không những vi phạm nghiêm trọng Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS), xâm phạm các quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam tại khu vực phía nam Biển Đông mà còn cho thấy cách hành xử bất chấp luật pháp, thể hiện rõ tham vọng to lớn của Trung Quốc ở Biển Đông.

                              "Đường lưỡi bò" phi pháp Trung Quốc tuyên bố chủ quyền

Nói về mưu đồ của Trung Quốc ở biển Đông có lẽ đã có rất nhiều bài viết, bài phân tích, tuy nhiên những vấn đề được Nguyên Đại sứ Việt Nam tại Brunei, nguyên Viện trưởng Viện Biển Đông, Học viện Ngoại giao Nguyễn Trường Giang chỉ ra mới đây có lẽ giúp người ta có cái nhìn toàn diện hơn về mưu đồ chiến lược của Trung Quốc ở vùng biển giàu tiềm năng này.

Theo ông Nguyễn Trường Giang, Biển Đông được xác định là con đường sinh mệnh của nền kinh tế Trung Quốc:

Thứ nhất, lợi ích của Biển Đông là về vấn đề kinh tế, đầu bảng là tài nguyên dầu khí, sau đó là băng cháy. Khu vực Đông Nam Á có lượng băng cháy cực lớn. Đây là nguồn năng lượng của tương lai, có thể sử dụng trong nhiều thế kỷ, theo tính toán sơ bộ là khoảng 800 năm tới.

Việt Nam là một trong những quốc gia sở hữu lượng băng cháy tương đối lớn. Chúng ta có khoảng 2.400 tỷ mét khối băng cháy, là quốc gia có thứ hạng ở Châu Á về loại tài nguyên này. Đây là nguồn năng lượng tuyệt vời. Do đó, Trung Quốc nhìn vào nguồn băng cháy như một loại tài nguyên thay thế cho dầu khí đang dần trở nên cạn kiệt.

Thứ hai, Biển Đông được xác định là một trong 4 khu vực đánh cá chủ yếu của ngư dân Trung Quốc.

Thứ ba, Biển Đông cũng được xác định là con đường sinh mệnh của nền kinh tếTrung Quốc. Trong số 27 tuyến vận tải của Trung Quốc, 17 trong số đó nằm ở Biển Đông. Biển Đông giúp kết nối Trung Quốc với 125 nước và vận chuyển 3/4 lượng dầu nhập khẩu vào nước này.

Về an ninh quốc phòng, đây là một bức trường thành tự nhiên trên biển. BiểnĐông như một vành đai quân sự, phòng thủ, là rào cản an ninh để ngăn chặn những rủi ro và uy hiếp từ bên ngoài.

Về mặt địa chiến lược, Trung Quốc xác định Biển Đông như sân sau, nơi tập dượt của hải quân Trung Quốc để tiến ra thế giới bên ngoài.

Biển Hoa Đông ở phía đông Trung Quốc quá nông, lại có một đối thủ khó nhằn là Nhật Bản án ngữ phía ngoài. Còn đối với Biển Đông, vùng biển này rộng 3,4 triệu km2, độ sâu trung bình là 1.400 mét và có rất nhiều rãnh sâu. Đây là địa điểm tuyệt vời cho sự hoạt động của các loại tàu ngầm.

Muốn thành bá chủ toàn cầu, Trung Quốc phải trở thành cường quốc trên biển.Điều này chỉ có thể thực hiện được ở Biển Đông, vùng biển mà xung quanh đó toàn các quốc gia nhỏ bé. Về mặt địa chiến lược, đây là cửa ngõ duy nhất, là bàn đạp để Trung Quốc đi ra thế giới bên ngoài. Do vậy, trong cái nhìn đại chiến lược của người Trung Quốc, Biển Đông có lợi ích sống còn.

Chúng ta có lẽ cũng đã biết rằng, thế kỷ XXI là thế kỷ của biển, quốc gia nào bá chủ được biển trong thế kỷ này sẽ gần như sẽ bá chủ được thế giới. Có lẽ bởi vậy, mà Trung Quốc đã và đang toan tính những bước đi để thực hiện giấc mộng bá chủ biển và bá chủ thế giới trong thế kỷ này.

Tại Đại hội XIX Đảng Cộng sản Trung Quốc mới đây đã đề ra mục tiêu là phấn đấu đến năm 2050 Trung Quốc sẽ vươn lên trở thành siêu cường thế giới ngang hàng với Mỹ trên cơ sở “cải cách, mở cửa” và “trỗi dậy hòa bình” (sau thời gian “dấu mình chờ thời”). Để thực hiện mục tiêu này, Trung Quốc đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ cách đây rất lâu. Ngay từ đầu thế kỷ XX, Trung Quốc bắt đầu dòm ngóvà tranh chấp Biển Đông, bước đầu là khu vực biển đảo phía Bắc, đến giữa thế kỷhình thành yêu sách trên toàn bộ Biển Đông với các mốc chủ yếu sau: năm 1909 ra Hoàng Sa; năm 1946 vẽ yêu sách "lưỡi bò" (chiếm khoảng 80% diện tích BiểnĐông nhưng chỉ đến tháng 5/2009 mới chính thức đưa ra yêu sách này) đồng thời ra chiếm nhóm phía Đông của quần đảo Hoàng Sa và đảo Ba Bình của quần đảo Trường Sa; năm 1956 Trung Quốc ra đóng giữ phần phía Đông của Hoàng Sa,Đài Loan tái chiếm giữ đảo Ba Bình ở Trường Sa; năm 1958 Trung Quốc ra tuyên bố chính thức yêu sách chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; năm 1974 chiếm một phần phía Tây của quần đảo Hoàng Sa; năm 1988 đánh chiếm một số điểm trên quần đảo Trường Sa; năm 1995 đánh chiếm thêm Vành Khăn, phía Nam quần đảo Trường Sa.

Trung Quốc yêu sách chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa, coi quần đảo Hoàng Sa và vùng biển kế cận là thuộc chủ quyền lãnh thổ đương nhiên và không thể tranh cãi của Trung Quốc; toàn bộ quần đảo Trường Sa (và vùng biển kế cận) nhưng thừa nhận có tranh chấp, chủ trương “chủ quyền Trung Quốc, gác tranh chấp, cùng khai thác”.

Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng tiến hành xây dựng và triển khai chiến lược biển mới, đẩy mạnh sự kiểm soát và khai thác các vùng biển gần và vươn ra các đại dương. Năm 1995, Trung Quốc đưa ra "Chiến lược khai thác biển" với mục tiêu biến Trung Quốc trở thành một cường quốc thế giới về biển; có khả năng kiểm soát và khống chế đường biển, khai thác tài nguyên biển. Trung Quốc cho rằng không thể trở thành cường quốc toàn diện nếu không phải là cường quốc biển. Vềkhai thác tài nguyên, Trung Quốc chủ trương "khai thác biển xa trước, biển gần sau,biển có tranh chấp trước, biển thuộc chủ quyền Trung Quốc sau", "ngoại giaođi trước, hải quân đi sau", "văn công, vũ vệ"; phân hóa, chia rẽ ASEAN, tranh thủvà hạn chế Mỹ, Nhật. Về phương thức hợp tác, Trung Quốc chủ trương lấy song phương là chính, đa phương khi Trung Quốc giữ vai trò chủ đạo. Hướng ra BiểnĐông, nơi giàu tài nguyên thiên nhiên, các nước lớn không còn căn cứ quân sự vàcác nước nhỏ liên quan đều yếu về quân sự.

Để thực hiện chiến lược biển của mình, trong nhiều năm qua, Trung Quốc đã ráo riết triển khai nhiều biện pháp đối nội và đối ngoại, trên bàn đàm phán và trên thựcđịa để khẳng định chủ quyền của mình. Trung quốc chính thức đưa ra yêu sách “đường lưỡi bò” vào tháng 5/2009 bằng cách đính kèm một bản đồ vẽ đường yêu sách này kèm theo công hàm gửi Liên Hợp quốc phản đối Báo cáo của Việt Nam và Báo cáo chung Việt Nam- Malaysia về ranh giới thềm lục địa được vượt quá200 hải lý tính từ đường cơ sở, theo đó đòi hỏi chủ quyền 2 quần đảo gọi là “Tây Sa” (Hoàng Sa) và “Nam Sa” (Trường Sa) và “vùng đặc quyền kinh tế" và "thềm lục địa" riêng của 2 quần đảo này. Trung Quốc vận dụng quy chế quốc gia quầnđảo cho Hoàng Sa, tuyên bố sẽ vạch tiếp cho Trường Sa, để từ đó đòi 2 quần đảo này cũng có vùng "đặc quyền kinh tế" và "thềm lục địa" riêng, tạo bộ mặt pháp lýhợp thức hơn cho yêu sách chủ quyền.

Thứ hai, đẩy mạnh công tác tuyên truyền về chủ quyền biển, giáo giục ý thức“quốc gia đại dương”, khẳng định các yêu sách chủ quyền biển. Báo chí Trung Quốc đăng tải một cách có hệ thống các bài viết kích động dư luận, vu cáo các nước trong khu vực, đặc biệt là Việt Nam, chiếm đoạt tài nguyên biển của Trung Quốc.

Thứ 3, ráo riết tiến hành công tác xây dựng Pháp luật về biển để làm cơ sở pháp lý triển khai chiến lược biển.

Thứ 4, ra sức tăng cường xây dựng tiềm lực quốc phòng, đặc biệt là không quân và hải quân (tàu sân bay, tàu ngầm, tàu khu trục tên lửa, máy bay SU 27, SU 30, tiếp dầu trên không, tổ chức tập trận hải quân).

Thứ 5, củng cố và mở rộng các vị trí đã chiếm đóng trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Thứ 6, thực hiện chính sách vừa lôi kéo vừa chia rẽ các nước ASEAN, dùng nước này ép nước kia; hạn chế vai trò và ảnh hưởng của các nước lớn khác như Mỹ, Nhật; tập trung sức mạnh mũi nhọn sức ép vào Việt Nam, cho Việt Nam là đối tượng chính, áp dụng thủ thuật "ngoại giao cấp cao", "đại cục quan hệ", "trả đũa mạnh" để hạn chế đấu tranh của Việt Nam.

Thứ 7, thúc ép mạnh mẽ các nước trong khu vực thực hiện chủ trương “Gác tranh chấp, cùng khai thác” (…).

Có thể thấy, mục tiêu chiến lược của Trung Quốc là bá chủ Biển Đông nhằm thực hiện giấc mơ Trung Hoa đưa Trung Quốc trở thành cường quốc số một thế giới. Bởi vậy, từ nay cho đến khi nào thực hiện được giấc mộng này, Trung Quốc vẫn sẽ luôn tìm mọi cách để gây hấn, bắt nạt và đưa ra những tuyên bố phi lý về chủ quyền của mình đối với vùng biển này. Do đó, hơn lúc nào hết chúng ta phải nâng cao cảnh giác, kịp thời phát hiện và vạch mặt, ngăn chặn kịp thời những âm mưu thâm độc của Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền và quyền chủ quyền của mình đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của dân tộc.

...Độc lập, tự chủ trong đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo : Bài học từ lịch sử !


Trong những ngày qua, tình hình biển Đông lại nóng lên với những hành động ngang ngược xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam với hoạt động của tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8. Bằng những hành động vừa cứng rắn, vừa mềm mỏng khôn khéo, các lực lượng chức năng Việt Nam tiếp tục bám biển, đấu tranh buộc tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8 chấm dứt các hành động phi pháp tại thềm lục địa của Việt Nam. Đã có nhiều nước lên tiếng ủng hộ Việt Nam, lên án các hành động làm phức tạp hóa tình hình của Trung Quốc trong đó có Mỹ. Từ bộ ngoại giao Mỹ cho đến các nhà bình luận, thậm chí là tư lệnh Hạm đội 7 đều lên tiếng ủng hộ Việt Nam, phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc, thậm chí là lên tiếng muốn giúp đỡ Việt Nam trước sự bành trướng của Trung Quốc. Lẽ dĩ nhiên, chúng ta rất vui mừng khi anh bạn to xác Mỹ ủng hộ chúng ta. Nhưng một lần nữa, chúng ta không ảo tưởng vào sự giúp đỡ của Mỹ hay bất kỳ nước nào khác mà tiếp tục kiên trì, khẳng định đường lối độc lập, tự chủ trong đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo.


 Vậy tại sao chúng ta không dựa dẫm, nhờ vả một cường quốc nào đó để tạo thế cân bằng với Trung Quốc trong bảo vệ chủ quyền biển đảo. Tất cả là do lịch sử đã dạy chúng ta. 

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta bước vào hội nghị Giơnevơ nhằm tìm kiếm hòa bình và sự công nhận nền độc lập, tự chủ cho đất nước chúng ta. Tuy nhiên, lúc này, mặc dù chúng ta giành chiến thắng nhưng vị thế và tiềm lực của chúng ta còn có hạn, cho nên hội nghị lần này chúng ta hoàn toàn bị động trước những tính toán của nước lớn. Thỏa thuận của Trung Quốc và Mỹ lấy vĩ tuyến 17 chia đôi đất nước ta nhằm những toan tính cớ lợi cho quốc gia mình đã khiến chúng ta phải mất 21 năm với những hy sinh lớn lao mới giành được độc lập, thống nhất toàn vẹn.

Trước năm 1975, VNCH tiến hành quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lúc này dưới sự hỗ trợ của Mỹ cũng như sự hiện diện của hạm đội 7, biển Đông đúng là cái ao làng của VNCH khi họ kiểm soát được toàn bộ vùng biển này. Thế nhưng thời thế thay đổi nhanh chóng, để mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc trở nên nồng ấm và món quà mà Mỹ dành cho Trung Quốc là sự phản bội với 2 đồng minh chiến lược của mình trong khu vực là VNCH và Đài Loan. Khi trận hải chiến Hoàng Sa diễn ra, Mỹ đã cố ý phớt lờ để mặc cho Trung Quốc tấn công quân đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974. Một cuộc đánh đổi trên lưng người Việt Nam.

Một sự kiện nữa cũng cần nhắc lại để đảm bảo công tâm đó chính là trận hải chiến Trường Sa năm 1988. Mặc dù lúc này giữa Liên Xô và Việt Nam có hiệp định tương trợ, hải quân Liên Xô với lực lượng hùng hậu đang đóng tại quân cảng Cam Ranh, nhưng khi trận hải chiến Trường Sa diễn ra thì toàn bộ máy bay, tàu chiến của Liên Xô lại nằm yên tại căn cứ, họ chỉ giúp chúng ta liên quan đến thông tin tình báo và huấn luyện bay biển với Su22. Do lúc này, Liên Xô và Trung Quốc đang bước vào thời kỳ hòa hoãn với nhau cho nên Liên Xô cũng đành làm ngơ trước sự hung hăng của quân đội Trung Quốc, cưỡng chiếm một vài điểm đảo tại Trường Sa.

Nhìn rộng ra, ngay tại biển Đông có thể thấy, Philippin là đồng minh thân cận và lâu đời của Mỹ tại khu vực Đông Nam Á. Nhưng cũng chính Mỹ đã giương mắt nhìn Trung Quốc chiếm lấy đảo Thị Tứ, bãi cạn Scarborough…(đều thuộc chủ quyền của Việt Nam). Hải quân và không quân nước này cũng phát triển què quặt không có năng lực, khả năng tác chiến trên biển, nói chung là quốc đảo nhưng cũng chỉ loanh quanh hoạt động trong khu vực 12 hải lý đổ lại.

Trong khi đó, trong nhiều năm qua, chúng ta kiên trì quốc tế hóa công cuộc bảo vệ chủ quyền biển đảo nhưng kiên quyết không trở thành mình trở thành người đứng trên tuyến đầu chống Trung Quốc, không cho nước khác mượn căn cứ để chống Trung Quốc. Cần khẳng định rằng chúng ta không chống Trung Quốc, chúng ta chỉ chống lại các hành động xâm phạm chủ quyền của chúng ta mà thôi. Đường lối độc lập, tự chủ trong bảo vệ chủ quyền biển đảo đã giúp chúng ta đứng vững trước những khiêu khích của Trung Quốc, bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo. Không quân và hải quân tiến thẳng lên hiện đại với những vũ khí tối tân đủ sức nặng răn đe với bất kỳ ý nghĩ phiêu lưu nào của giới cầm quyền Trung Quốc. Và cho đến nay, chính phía Trung Quốc cũng không dám thử với sức răn đe này. 

Lịch sử của dân tộc ta hàng ngàn năm qua đã chứng minh rằng, không ai giúp chúng ta bảo vệ nền độc lập, tự chủ không công cả, và không ai bảo vệ nền độc lập, tự chủ đó hơn chính dân tộc chúng ta.

...Kiên quyết không để lòng yêu nước bị lợi dụng!


“Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước” là lời khẳng định của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi nói về lòng yêu nước của dân tộc ta. Chính lòng yêu nước đó đã giúp nước Việt ta dù trải qua gần ngàn năm đô hộ, hàng chục cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm vẫn giành và giữ vững nền độc lập của đất nước. Cũng theo chủ tịch Hồ Chí Minh thì lòng yêu nước không chỉ là cầm vũ khí trực tiếp chống lại quân thù trong thời chiến mà chính là từ những hành động nhỏ nhỏi của mỗi cá nhân để góp phần nên chiến thắng vĩ đại. Như công nhân hăng say làm việc, trẻ nhỏ hăng say học tập… Làm rối loạn dẫn tới suy yếu từ bên trong đó chính là cách mà mọi kẻ thù đều muốn làm khi chống lại chúng ta, lực lượng mà chúng sử dụng vào mưu đồ đó hoặc tiếp tay đắc lực cho mưu đồ lại chính là lũ phản động, đám rân chủ ở trong nước.

Còn nhớ rằng, mỗi khi chủ quyền đất nước mới bị lăm le xâm phạm, là lũ phản động, lũ rân chủ một mặt xuyên tạc tình hình, vu cáo chúng ta yếu kém để rồi kích động biểu tình ở trong nước. Bên ngoài chúng ta đang căng mình đối phó sao cho hợp tình hợp lý, sao cho bạn bè ủng hộ chúng ta thì trong nước, lũ phản động, lũ rân chủ tăng cường quấy rối làm trầm trọng thêm vấn đề. Điển hình nhất chính là vụ giàn khoan HD 981 cách đây đúng 5 năm trước. Khi mà các lực lượng chấp pháp Việt Nam đang kiên cường đấu tranh 1 cách hòa bình ở biển khơi thì dưới sự kích động của đám rân chủ, phản động công nhân một số tỉnh đã tiến hành đập phá nhà máy của một số công ty bị cho là Trung Quốc, nhưng thực ra gồm cả công ty Hàn, Nhật, Đài Loan… để rồi chính những người công nhân đó đập bát cơm của họ, để rồi môi trường đầu tư của chúng ta bị ảnh hưởng, Chính phủ phải đền bù các khoản tiền lớn cho các công ty này, các khoản tiền này có thể giúp chúng ta đầu tư được bệnh viện, trường học như luận điệu chúng thường rêu rao hay mua sắm trang thiết bị bảo vệ chủ quyền. 

Việt Tân xuyên tạc tình hình tại bãi Tư Chính
Gần đây, tình hình phức tạp tại bãi Tư Chính lại khiến dư luận quan tâm. Có nhiều kẻ lớn tiếng rằng sao báo đài trong nước không thông tin đầy đủ hay là lại bưng bít thông tin. Rồi đám phản động, rân chủ thì nghĩ ra đủ thứ thuyết âm mưu, thậm chí là xuyên tạc lực lượng chức năng của chúng ta bị tấn công, chúng ta bị mất đảo. Từ đó gây phức tạp tình hình, lợi dụng lòng yêu nước của người dân hòng gây những cuộc biểu tình trong bạo loạn như trong năm 2014.

Chúng ta cần khẳng định 2 điều rằng:

Thứ nhất, là phía Trung Quốc đang có âm mưu khiêu khích nhằm thử phản ứng của Việt Nam trong bảo vệ quyền tài phán với thềm lục địa của mình. Tuy nhiên, trong suốt vụ việc, tảu khảo sát địa chấn “Haiyang Dizhi 8” chỉ hoạt động trên vùng biển quốc tế theo đúng luật định và chưa có hoạt động khảo sát thềm lục địa của Việt Nam. Do đó, chúng ta chỉ cần coi còn tàu này và số tàu hải cảnh bám theo như những con tàu nước ngoài khác hoạt động trên vùng biển quốc tế.

Thứ hai, mặc dù nói là coi các con tàu này như các con tàu khác nhưng mọi di biến động của chúng đều được các lực lượng chức năng của Việt Nam theo sát. Mọi tình huống đều đã được phía Việt Nam chuẩn bị kỹ lưỡng. Do đó, trong lần này chúng ta không bị động bất ngờ thậm chí mọi việc đều diễn ra một cách bình thường. Như ngay trong những ngày căng thẳng, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân vẫn sang thăm Trung Quốc một cách bình thường thể hiện bản lĩnh và sự khôn khéo trong quan hệ ngoại giao của lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta. 

Do đó, mỗi người dân chúng ta hãy cứ an tâm lao động, và chính thành quả lao động của chúng ta cũng thể hiện lòng yêu nước, cũng khiến đất nước chúng ta trở nên hùng cường hơn. Trước hết, công việc bảo vệ chủ quyền đất nước, chúng ta hãy tin tưởng vào những nhà lãnh đạo, những người lính đang giữ biển, bám biển nơi đầu sóng ngọn gió. Chúng ta hãy nhơ rằng Yêu nước là phải bằng trái tim và hành động bằng cách chăm chỉ làm việc và thượng tôn pháp luật.

Rân chủ Thái Văn Đường biểu tình bên đất Thái

Đất nước là của chúng ta, chúng ta có trách nhiệm và bổn phận riêng của mình, chúng ta cần tin tưởng vào những người lính hải quân, những chiến sĩ cảnh sát biển. Hay nghe vào lời mua chuộc, xáo rỗng, hèn hạ của những kẻ phản động, bỏ quê hương đi tị nạn ở nước ngoài, lúc nào cũng muốn tìm cách can thiệp nội bộ chính trị, gây mất an ninh trật tự. Những chiêu bài đội lốt âm mưu lòng yêu nước, đang tìm cách “đục nước béo cò” của thế lực phản động, đã cho thấy chúng đang không từ một thứ gì để kích động, chia rẽ nhân dân với Đảng và Nhà nước; kích động chủ nghĩa dân tộc; chia rẽ tình đoàn kết giữa các quốc gia có cùng lợi ích trên Biển Đông, gây mất ổn định chính trị xã hội, cản trở quá trình phát triển của đất nước.

Chúng ta hãy kiên quyết không thể lòng yêu nước của mình bị lợi dụng được.